● Welcome, Rất hân hạnh đón tiếp các bạn đến với KNT, nơi mà các bạn có thể tự do thể hiện cá tính cũng như tiếng nói của mình!!! Còn chần chừ gì nữa, hay nhanh tay "đăng ký" thành viên đi :D
Đây là fiction đc iu thik nhất trên Vnfiction hiện nay,Milk_cafe là mem trong đó nên dzới sự cho phép của tác giả "Kẻ Lãng Du" ,milk_cafe post fic này lên cho mọi người "thưởng thức" và tự đánh giá vì sao nó lại đc iu thik dữ vậy ha: ^^ "Legend of Porasitus - Tình yêu, thù hận và quyền lực" bởi kẻ lãng du
Theo thần thoại cổ đại, mỗi con người phàm trần có một sợi tơ số mệnh do ba vị nữ thần quản lý, gồm có: Clotho, người quay sợi, tạo nên sợi tơ của cuộc sống; Lachesis, người quyết định độ dài của cuộc sống và những sự kiện khác của đời người mà một vài người còn gọi đó là "định mệnh"; và Atropos, vị quan toà nghiêm khắc nhất, cầm trên tay cây kéo đáng sợ để cắt đứt sợi tơ của mỗi con người khi đến thời điểm nhất định.
Cuộc sống là một vòng tròn, sinh rồi tử, tử rồi sinh, vô tận như bản chất của vũ trụ vậy. Con người đến ngàn đời vẫn mơ cuộc sống bất tử trường sinh. Nhưng đã từng có một người nói thế này:
"Cuộc sống là một ván cờ. Ta vừa mong cái chết đến thật nhanh, lại vừa ao ước nó đừng bao giờ đến. Mong, bởi đến lúc ấy mới biết mình được hay thua trong ván cờ vĩ đại của cuộc đời. Sợ, bởi ta lo nó đến quá nhanh, không kịp thực hiện các hoài bão lớn lao. Nhưng ta biết, nếu đủ thời gian, mình có khả năng thắng ván cờ này."
Sống vô nghĩa, chết vô nghĩa. Thế giới được kể lại trong thiên sử bi hùng này không dành cho những kẻ như thế.
Sống là để lưu danh sử sách. Sống là để chết có thể mỉm cười vì biết mình đã trở thành những vì anh hùng bất diệt.
Anh hùng có thể sống bằng máu, cũng có thể sống bằng lòng nhân từ. Nhưng quan trọng hơn hết thảy, anh hùng là những ai có đủ can đảm để sống bằng niềm tin.
Legend of Porasitus … bản kinh cầu hồn cuối cùng được cất lên giữa bầu trời u ám sắc đông thanh, là câu chuyện được kể lại trong một cuốn sách xa xưa về một truyền thuyết đầy máu và nước mắt, là khúc bi ca về chiến tranh và tình yêu bất tử.
Một vì sao bao trùm ba số mệnh.
Và truyền thuyết xa xưa ấy đã trở thành một huyền thoại được viết bởi máu kẻ đã chết và nước mắt sám hối muộn màng của người còn đang sống... để khổ đau. "Chương 1" bởi kẻ lãng du Câu chuyện bi hùng này bắt đầu từ cái thuở xa xưa lắm rồi, khi mà cả tôi và bạn mới chỉ là những hạt bụi lơ lửng trong vũ trụ của sự sống, khi mà ma thuật vẫn bùng lên dưới tay những bậc thầy pháp sư tài ba và những chàng hiệp sĩ vẫn mải mê lao vào trận chiến với các loài quái vật để tìm kiếm vinh quang.
Cái thuở ấy, ở một vương quốc giàu đẹp mang cái tên định mệnh Porasitus, vào một đêm trăng sáng cuối mùa thu năm trị vì thứ tám của vua Devis, trong hoàng cung lộng lẫy vang lên tiếng khóc chào đời của một đứa trẻ …
-Thưa bệ hạ, hoàng hậu đã hạ sinh một tiểu công chúa. - Cô tì nữ hấp tấp chạy ra ngoài hành lang, nơi vua Devis đang bước vòng quanh cả trăm lần, tưởng chừng sắp nổ tung vì lo lắng. Mặt ngài sáng lên trong niềm vui rạng rỡ khi vội chạy vào phòng, theo sau là hai vị tiểu hoàng tử : Leon, tám tuổi và Gan, sáu tuổi.
Nhân đây cũng xin nói về hai vị hoàng tử này. Cả hai đều không phải là con của vị hoàng hậu hiện nay mà là của một hoàng hậu đã qua đời sáu năm trước sau khi sinh hoàng tử Gan. Leon có đôi mắt màu nâu nhạt, ấm áp, kiên định và mái tóc vàng kem hệt mẫu hậu. Thế nhưng cậu em Gan lại có mái tóc vàng sậm cùng đôi mắt sáng thông minh của phụ hoàng.
Trong căn phòng hoàng gia, hoàng hậu trẻ với khuôn mặt ửng hồng ôm trong tay một cuộn chăn bao gọn thân hình bé nhỏ đáng yêu. Một bé gái. Đôi mắt xanh của tiểu công chúa mở to, đẹp như hai viên ngọc quý. Một khuôn mặt ửng hồng đã sớm có những đường nét của nhan sắc tuyệt mỹ trong tương lai.
-Con ta sẽ là công chúa Anastasia. - Nhà vua tuyên bố.
Trông ông vô cùng hạnh phúc. Vâng, hạnh phúc như bất kì người cha nào trên thế gian này.
Hoàng hậu mỉm cười âu yếm:
-Và con gái yêu của chúng ta nhất định sẽ trở thành một đại mỹ nhân…
Lời của hoàng hậu chợt bị cắt ngang bởi hàng loạt tiếng la hét náo loạn bên ngoài vườn hoa. Một nữ tì hớt hải chạy vào báo, giọng đứt quãng:
-Thưa bệ hạ, xin…xin người mau ra ngoài…
Đức vua Devis nheo mày ngạc nhiên nhưng vốn đang vui vẻ, ông đứng dậy đi ra.
Bên ngoài là một khung cảnh vô cùng ấn tượng.
Vô số cánh hoa hồng màu đen thẫm đang từ trên trời tung xuống, cuộn lên trong những cơn gió mỏng. Một khung cảnh lạ lùng. Trăng sáng vằng vặc, làm nền cho một bóng người mặc áo choàng đen huyền bí đứng chót vót trên đỉnh tháp Bắc, ngọn tháp cao nhất trong cung điện. Người ấy không ngừng rải hoa xuống. Trên đỉnh tháp Nam ngay đối diện lại có thêm một người nữa mặc áo choàng đỏ sậm như máu, tay cầm đàn gảy nhịp nhàng. Điệu nhạc du dương nhưng buồn thảm não lòng với những nốt ngân dài như hơi thở của gió miết trên nền trời đêm.
-Các người là ai?!? - Nhà vua Devis quát hỏi - Sao lại đến đây?
Thay cho câu trả lời, người mặc áo choàng đỏ cất giọng hát tuyệt hay mà đem đến cảm giác rợn người:
-Chúng ta đến để chúc mừng vì hoàng hậu đã hạ sinh tiểu công chúa xinh đẹp tuyệt trần. Chúng ta cũng đến để chia buồn cho vương quốc Porasitus đáng thương. Ngày tàn của các người sắp đến. Lời nguyền từ hàng trăm năm trước rằng, vương quốc của nhà vua bị giẫm tan dưới vó ngựa tộc người tàn ác phương Bắc xa xôi. Hãy khóc, hãy cầu nguyện… trước khi máu chảy, thấm ướt những cánh đồng, làm những chùm nho có mùi tanh và mặn chát…
-Bệ hạ. - Hoàng hậu bế công chúa bước ra, yếu ớt phải nhờ tì nữ đỡ hai bên, mặt mày bà nhợt nhạt pha nỗi lo lắng kinh hoàng - Có chuyện gì thế ạ ? Đó là những ai vậy ? Họ hát cái gì thế ?
-Ồ, chào công chúa đáng yêu nhất trên đời. - Người ban nãy hát tiếp, giọng vui hơn một chút, có điều đó lại là một niềm vui xa vắng - Nàng sinh ra khiến thế gian như vào mùa xuân rực rỡ tuyệt vời. Nhưng sắc đẹp là thuốc độc, nhuốm đầy máu tươi dưới vó ngựa của những chiến binh tóc đen tuyền...
-Im ngay! - Nhà vua giận dữ - Mi là ai mà dám vô lễ đến nhường ấy! Mi dám nguyền rủa con gái ta sao ?!?
-Ôi, bệ hạ, hắn ta hát giống như một lời tiên tri vậy. - Hoàng hậu thoáng rùng mình, lo sợ ôm con gái bé nhỏ vào lòng như sắp có ai đến cướp mất của bà món quà tuyệt diệu này. Linh cảm của một người mẹ về tương lai đen tối đang chờ đứa con thơ ngây khiến bà tưởng chừng nghẹt thở vì kinh hãi.
Trước khi có bất cứ sự phản ứng phòng vệ nào của mọi người đang có mặt, người mặc áo choàng đen đã nhảy khỏi đỉnh tháp cao chót vót, đáp xuống ngay trước mặt gia đình hoàng tộc. Một chàng trai còn rất trẻ. Sở dĩ chúng ta có thể khẳng định điều đó cho dù chàng che kín nửa mặt bằng thứ khăn voan đen ấy là vì sắc trong veo như thủy tinh của đôi mắt xám ánh bạc để lộ ra. Trong và sáng. Chắc hẳn là một người con trai tuấn tú. Chàng chăm chú nhìn công chúa bé nhỏ và công chúa cũng mở to mắt nhìn lại.
-Chào người yêu dấu của ta. - Chàng trai dịu dàng nói.
Hoàng hậu vừa định thần được đã thét lên thất thanh và lùi lại sau lưng chồng trong khi hàng trăm cận vệ hoàng gia ào đến chĩa thẳng mũi thương vào người vị khách lạ lùng vừa xuất hiện.
-Mi là ai?!? - Nhà vua gầm vang như sư tử đang bảo vệ con thơ.
-Ta là kẻ lãng du mà ông không bao giờ muốn biết... - Giọng người đó bỗng chuyển thành một thứ âm thanh buốt giá sâu thẳm.
-Cái gì ? Ai ?
Nhưng người tự xưng là kẻ lãng du không quan tâm đến đức vua nữa, chàng mỉm cười trìu mến nhìn cô bé trong cuộn chăn nhỏ:
-Ta đến đây vì em, người yêu dấu ạ. Định mệnh của chúng ta là ở đây. Nhưng chưa đến lúc, mười sáu năm nữa ta sẽ quay lại và mang em đi...
-Hỗn xược ! Bắt lấy hắn! - Nhà vua quát. Ngài nghĩ bấy nhiêu chuyện lạ lùng thế là quá đủ!
Còn nhanh hơn cơn gió vùng thảo nguyên, chàng trai kì lạ biến mất trong một làn khói mỏng màu trắng bạc. Công chúa Anastasia bất chợt nhoẻn cười ngây thơ. Và đôi mắt màu ngọc lam bừng sáng hơn bao giờ hết.
Đôi mắt trẻ thơ … Đôi mắt định mệnh … đã bắt đầu dõi nhìn cuộc đời đầy biến động, đau thương.
Bấy giờ đến lượt người mặc áo choàng đỏ chậm rãi bước đến, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ tung bay phía sau lưng, huyền hoặc, phong thái ung dung, tao nhã. Mọi người cảnh giác lùi lại, không hẳn vì sợ hãi mà là bởi thứ khí thanh khiết toả ra từ con người này thật quá sức tưởng tượng của người bình thường.
Chàng trai tóc nâu mỉm cười thật dịu dàng, khuôn mặt được che kín bởi một chiếc mặt nạ bạc:
-Tôi đến vì lời tiên tri. Mười sáu năm nữa, vương quốc này sẽ trở thành nấm mồ lớn nhất chưa từng có, bị san bằng dưới vó ngựa của tộc người phương Bắc. Hãy nhớ điều đó. Kẻ lãng du chỉ mang lại buồn thương cho công chúa mà thôi.
Cả gia đình hoàng tộc mở to mắt hãi hùng nhìn người vừa thốt ra những lời độc địa ấy. Đó không chỉ là những lời tiên tri mà đúng như lời hoàng hậu nói, nó cứ như là sự nguyền rủa. Nhưng chàng trai thì dường như chẳng quan tâm đến nỗi sợ hãi mà mình vừa gieo rắc, đôi mắt màu xanh đẹp như màu ngọc lục bảo tinh khiết nhất đang ấm áp nhìn sinh linh bé bỏng vừa chào đời, nói trìu mến:
-Tạm biệt công chúa xinh đẹp nhất trên đời, cầu cho trái tim nàng không được làm từ băng tuyết.
Người mặc áo choàng đỏ thoáng mỉm cười và rồi cũng biến mất nhẹ như làn gió ôn hoà.
Vua Devis ôm hoàng hậu vào lòng, vỗ về trấn an. Mắt ông dấy lên nỗi phiền muộn lo lắng. Niềm vui ban nãy dường như đã bị chôn vùi ở sâu, sâu lắm trong nỗi lòng sóng gió của ông lúc này. Cho dù hai người đó là ai thì công chúa Anastasia cũng đang bị đe doạ bởi những lời tiên tri mơ hồ. Là một người cha, đức vua không thể cho phép ai hại đến con gái mình. Và với tư cách một vị vua, ông sẽ làm hết khả năng để bảo vệ con.
Công chúa Anastasia cười khúc khích thật lạ lùng trước nỗi lo lắng của những người xung quanh. Cô bé không ngủ li bì giống phần lớn những em bé sơ sinh khác. Điều đó khiến cho chúng ta cảm giác mơ hồ là dường như bé hiểu được câu chuyện từ nãy đến giờ …
Điềm báo hay sao ?
End chap 1.
Who makes you feel the way that I make you feel Who loves you and knows you the way I do Who touches you and holds you quite like I do Who makes you feel like I make you feel?
Nếu bài viết bạn cảm thấy hay. hãy copy dòng bên dưới gửi cho bạn bè trong list yahoo của bạn!
The Following User Says Thank You to milk_cafe For This Useful Post:
póc tem nì ^^ hjhj, cũng hay wos nhỷ................. thank ủng hộ pà chị kái,nhớ post nữa nhá ^^.......
thay đổi nội dung bởi: (¯`•tëddÿ•´¯), 27-07-2008 lúc 06:26 PM.
♥º♣I•äm•më♣º♥
♥♥♥...Life isn't about finding yourself life about creating yourself...♥♥♥ Love me with all my imperfections Not for an image of your design Love me for what you see inside